Hơi thở hắn đều đều phả nhẹ vào trán Tiểu Nhi khiến cô bé có chút nhộn nhạo. Cô bé hơi nghiêng người nằm cách ra một khoảng, lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt người đàn ông của mình. Chàng thanh niên mà lúc nãy cô bé đã gọi là “chồng”, cũng như đã cho cô hưởng trọn vẹn được khoái cảm thân xác lần đầu tiên trong đời.
Tiểu Nhi đưa tay lên một cách lén lút, đầu ngón tay chạm nhẹ vào đôi môi cong cong hình trái tim trước mắt, cẩn thận như sợ đánh thức hắn. Sống mũi cao gọn, đôi mắt sâu khép lại dưới hàng mi dài tưởng chừng chỉ có ở con gái, vầng trán cao ẩn hiện sau mái tóc rối nhẹ.
Khi ngủ, gương mặt hắn trông bình thản lạ thường, vẻ sắc sảo thường ngày dường như biến mất đi, chỉ còn lại nét đẹp nam tính rất đỗi cuốn hút. Những đường nét hài hòa, rõ ràng, không thừa không thiếu, tựa như một tác phẩm điêu khắc hoàn hảo.
Bất giác, Tiểu Nhi nhớ đến lời trêu chọc của mấy cô bé cùng lớp khi gặp hắn – rằng người hắn trông giống hệt David của Michelangelo bước ra từ cẩm thạch, sống động và chân thực đến mức khiến người đối diện khó lòng rời mắt.
Ở cái tuổi mười ba chập chững bước vào tuổi dậy thì, bạn bè đồng trang lứa của Tiểu Nhi ai cũng có cho mình một thần tượng nam nhân. Người là ca sĩ nổi tiếng, kẻ mê mẩn diễn viên màn ảnh, người khác lại ngưỡng mộ các vận động viên thể thao rực rỡ hào quang.
Thế nhưng với Tiểu Nhi thì khác. Trong rất nhiều cái tên mà công chúng luôn nhắc đến ấy, cô bé chưa từng để tâm đến ai. Người duy nhất khiến Tiểu Nhi luôn có cảm giác ngưỡng mộ, lặng lẽ và bền bỉ từ đầu đến cuối vẫn chỉ có một mình hắn.
Tiểu Nhi lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt hắn hồi lâu, rồi ánh mắt cô bé chậm rãi trượt xuống thân hình rắn rỏi phía trước. Lồng ngực hắn nở nang, săn chắc như người quen rèn luyện, toát lên một vẻ vững chãi đầy cuốn hút khiến cô bé không khỏi ngẩn ngơ. Ngón tay vô thức quét nhẹ lên giữa khe nhỏ của bộ ngực hắn.
Bàn tay hắn đang trên eo chợt kéo nhẹ cô bé nằm nghiêng, quay mặt đối diện với hắn. Những ngón tay nhanh chóng nắm trọn bờ mông nhỏ nhắn, mới lớn của Tiểu Nhi. Khiến cô bé có chút thảng thốt, giật mình. Tiếng hắn nhỏ nhẹ vang lên, mang ý trêu đùa.
– Em lại sờ mó gì thế?
Tiểu Nhi ngước lên nhìn hắn. Đôi mắt hắn tuy vẫn nhắm nghiền nhưng khóe môi đã nở nụ cười tươi. Bàn tay hắn kéo nhẹ bờ mông Tiểu Nhi lại gần mình hơn. Cô bé cảm nhận được cử chỉ yêu thương của hắn, cũng bạo dạn ôm chầm lấy hắn xen chút đỏ mặt.
Tiểu Nhi khẽ nấc một tiếng, cảm nhận rõ bên dưới dương vật của hắn đang thẳng đứng chạm vào bụng mình. Nhịp thở cô bé trở nên bối rối, khẽ phả đều lên làn da hắn trong khoảng cách rất gần. Theo phản xạ, tay Tiểu Nhi chậm rãi nắm lấy “của quý” của hắn, như một thói quen bản năng dần được hình thành.
Hắn ở phía trên khẽ nhíu mày, cảm giác bồn chồn lan dần khi ngón tay Tiểu Nhi bắt đầu nghịch ngợm xoa nhẹ đầu khấc. Bàn tay hắn trượt nhẹ, chạm vào lỗ âm đạo của Tiểu Nhi. Nơi đấy đã khô lại, không còn cảm giác ẩm ướt ban nãy. Lớp nước nhờn trước đó giờ chỉ còn đọng thành một màng mỏng quanh cổ chân, bám dính lờ lợ, khiến đầu ngón tay hắn cảm giác lành lạnh như một lớp keo mảnh. Hắn rụt tay về, không muốn kích thích cô bé nữa, vòng lên vai ôm chặt cô vào lòng. Thì thầm đầy yêu thương.
– Em… có yêu anh không?
Bàn tay cô bé đang mân mê dương vật hắn chợt dừng lại, hơi thở phả làn da hắn bỗng rối loạn. Một thoáng im lặng trôi qua, Tiểu Nhi rúc vào lòng hắn nhiều hơn, trán tựa lên ngực hắn, giọng nhỏ nhẹ có phần rụt rè.
– Yêu… là gì ạ?
Hắn lúc này mới mở to mắt, rồi khẽ bật cười, bàn tay hắn vuốt nhẹ sau gáy Tiểu Nhi, xoa đều dọc theo đốt sống lưng chạy hẳn xuống eo cô bé. Tiểu Nhi phản xạ rụt cổ vì nhột nhạt. Hắn dịu giọng, chậm rãi giải thích, như sợ nói nhanh quá sẽ làm cô bé bối rối.
– Yêu là khi trong mắt mình chỉ có một người duy nhất. Dù ngoài kia có bao nhiêu người xinh đẹp hơn, giỏi giang hơn, lòng mình vẫn chỉ có người ấy, không cần so sánh, cũng chẳng muốn thay thế. Tình yêu còn đi kèm tình dục, chỉ muốn làm điều chúng ta vừa làm với người đó thôi. Không phải vì ham muốn bản thân, mà vì cảm giác ấy chỉ xuất phát từ người mình yêu, không từ một ai khác.
Tiểu Nhi nghe xong thì im lặng rất lâu, như đang cố hiểu từng lời một cách nghiêm túc. Chợt bàn tay cô bé lại siết nhẹ dương vật hắn, rồi ngập ngừng hỏi.
– Vậy… Anh có yêu em không?
Hắn không cần suy nghĩ, trả lời ngay tức khắc.
– Có… Anh yêu em!
Câu trả lời dứt khoát ấy khiến Tiểu Nhi ngỡ ngàng trong chốc lát. Rồi như sợ mình nghe nhầm, cô bé ngẩng lên nhìn hắn, đôi mắt mở to, ánh lên sự ngạc nhiên xen lẫn bối rối hỏi lại, giọng run run.
– Thật… thật sao ạ?
Hắn mỉm cười, bàn tay lần xuống bên dưới, vuốt nhẹ chút lông tơ lún phún trên mu âm đạo Tiểu Nhi. Bướm cô bé vẫn khô ráo sau dư âm lên đỉnh lúc trước.
– Thật. Không phải vì nhất thời, cũng không phải vì ham muốn cái bướm này của em. Mà vì anh sẽ phải mãi mãi bên em, và em là cả cuộc đời anh.
Tiểu Nhi mím chặt đôi môi, nhìn hắn long lanh, vành tai đỏ lên. Cô bé rúc vào vòng tay hắn, như tìm thấy một chỗ dựa an toàn. Tay cô bé lại tiếp tục mân mê “trái chối” của hắn một cách thản nhiên. Giọng Tiểu Nhi vang lên rõ ràng, xen chút lần đầu tiên trong đời biết thổ lộ bộc bạch tình cảm.
– Em… cũng… yêu anh…
Nói xong mặt cô bé đỏ ửng, nhắm tịt mắt vì xấu hổ. Trái tim mười ba đã biết đập rộn ràng. Hắn trườn xuống, gương mặt đối diện với Tiểu Nhi. Hắn chủ động nâng cằm cô lên, hôn một cách dịu dàng sâu lắng. Tiểu Nhi thả lỏng người, bàn tay bên dưới siết nhẹ dương vật hắn nhiều hơn. Cô bé cũng đáp trả nụ hôn hắn một cách hân hoan. Lúc sau cả hai mới rời nhau ra. Tay cô bé vẫn sục đều đều dương vật hắn.
– Anh… lúc nãy anh đưa cái này vào hết cả bướm em được rồi sao?
Tiểu Nhi ngây ngô không biết lúc mình lên đỉnh, ngón tay hắn xâm nhập lỗ âm đạo chứ không phải cái dương vật to lớn dài ngoằng của hắn. Hắn mỉm cười dịu dàng.
– Em có thích không?
Tiểu Nhi hơi bối rối, nhưng không rút tay về, má nóng lên, lòng bàn tay siết lại trả lời rụt rè.
– Dạ… em… thích lắm!
Hắn thủ thỉ bên tai cô bé đầy ngọt ngào và dẫn lối.
– Vậy sau này khi nào em muốn, hãy nói với anh để anh làm cho em. Em không được tự ý kích thích mình nghe chưa?
Tiểu Nhi thẹn thùng chỉ biết “dạ” một tiếng. Dư âm sảng khoái vẫn đang xâm chiếm tâm hồn non nớt của cô bé đến giờ chưa nguôi. Tay cô vẫn đều đều vuốt nhẹ khúc thịt bên dưới. Trong trí óc Tiểu Nhi giờ ngập tràn niềm hạnh phúc mới mẻ. Một cơ thể đã biết thế nào là sung sướng của quan hệ xác thịt nam nữ.
Hắn cũng vậy. Trong khoảnh khắc này, khi cô bé đang ở trọn trong vòng tay mình, cơ thể này tuy còn non nớt, chưa hoàn toàn trưởng thành. Nhưng lại mang đến cho hắn một cảm giác rất khác. Không phải sự quyến rũ quen thuộc của những người phụ nữ đầy đặn hay từng trải, mà là một sức hút lạ lùng, trong trắng, ngây thơ nhưng rất đỗi chân thành, khiến hắn bất giác muốn trân trọng và gìn giữ hơn bất cứ người con gái nào khác.
Tiểu Nhi bất chợt chủ động hôn hắn lần nữa. Khoảnh khắc nhanh chóng cô bé rời ra, nhìn hắn âu yếm, cất tiếng ngọt ngào.
– Để em… À không, vợ dậy nấu lại thức ăn cho chồng nhé.
Hắn như tan chảy trước sự quan tâm và đáng yêu của cô bé, vòng tay vẫn giữ Tiểu Nhi lại thêm một nhịp.
– Không cần vội đâu, ở bên chồng thêm chút nữa đã.
Tiểu Nhi khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn còn vương trên môi. Cô bé đặt tay lên ngực hắn, đẩy nhẹ ra, ánh mắt vừa âu yếm vừa tinh nghịch.
– Không được… để chồng đói là vợ có lỗi đó.
Hắn buông tay, nhìn theo khi cô bé đứng dậy. Dáng người Tiểu Nhi dần lộ rõ đường cong thiếu nữ, quay lưng đi về phía tủ quần áo của hắn nhẹ nhàng, thân quen đến lạ. Trong khoảnh khắc ấy, hắn chợt nhận ra hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được bên người mình yêu trong căn nhà nhỏ, và chờ đợi một bữa ăn được nấu bằng tất cả sự dịu dàng, quan tâm.
Cô bé mang ra cho hắn bộ đồ, chu toàn đến cả quần sịp một cách đầy đủ. Trong khi cơ thể vẫn không mặc gì, khiến hắn nhìn ngắm Tiểu Nhi không chớp. Cô bé cũng cảm nhận được ánh mắt hắn, chỉ đỏ mặt có chút xao xuyến. Tuy nhiên cử chỉ vẫn rất tự nhiên không phần nào ngại ngùng. Tiểu Nhi đặt bộ quần áo gọn gàng lên đầu giường, với lấy chiếc khăn khoác quanh người, quay sang nhìn hắn, mím môi nói khẽ:
– Vợ sang phòng thay đồ đây… Chồng dậy luôn nhé.
Nói rồi cô bé nhanh nhẹn bước về phòng mình. Ra đến cửa còn ngoái lại nhìn hắn thêm một lần nữa, ánh mắt lấp lánh, sau đó mới khép cửa lại thật nhẹ.
Về đến phòng, Tiểu Nhi đóng cửa, vội vàng chạy tới chiếc gương cao trước mặt. Cô bé lột bỏ chiếc khăn, ôm lấy hai má đã ửng hồng, lặng lẽ nhìn chính mình trong gương. Hơi thở vẫn còn chưa ổn định, những hình ảnh ân ái với hắn ban nãy chợt ùa về khiến trái tim cô bé đập nhanh hơn. Sự xao xuyến len lỏi trong lòng, pha lẫn một chút e thẹn non nớt, khiến Tiểu Nhi đứng lặng hồi lâu, như vẫn còn chìm trong dư âm khoái cảm ấy.
Tiểu Nhi hít một hơi thật sâu, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc để trấn tĩnh lại. Cô bé mở tủ, mặc lên bộ quần áo ở nhà quen thuộc, đứng trước gương thêm một lúc nữa rồi mới quay đi, như thể muốn giữ lại cảm giác rung động ấy thật lâu trong lòng.
Ngoài kia, căn nhà dần có tiếng động khe khẽ. Tiểu Nhi nghe thấy bước chân quen thuộc vang lên trong hành lang. Ý nghĩ ấy khiến khóe môi cô bé bất giác nhoẻn cười.
Tiểu Nhi mở cửa phòng, đi ra bếp. Ánh sáng tràn vào, mang theo cảm giác ấm áp và bình yên. Hắn đang đứng cạnh bếp, lục cục chuyển bị hâm nóng món ăn. Tiểu Nhi tủm tỉm cười đứng bên, chủ động đón lấy thay hắn. Từng động tác chậm rãi, cẩn thận, lòng vẫn còn lâng lâng.
Với cô bé lúc này, niềm vui không phải điều gì lớn lao. Chỉ là được làm những việc rất nhỏ, rất đời thường. Và Tiểu Nhi biết rằng phía sau lưng, có một người đang nhìn mình chăm chú, mỉm cười vì những điều giản dị mà cô bé đang làm.
Chẳng bao lâu sau, bữa ăn đã được bày biện gọn gàng. Tiểu Nhi chủ động ngồi sát bên hắn, khoảng cách gần đến mức bóng dáng của hai người in dài trên mặt bàn, như quấn lấy nhau không rời.
Cô bé nhẹ nhàng gắp cho hắn vài món hắn vẫn thích. Làm xong, Tiểu Nhi vội nâng chén cơm lên, cúi đầu ăn như thể đang rất tập trung, cố che đi đôi má vẫn còn phớt hồng vì ngượng ngùng. Hắn nhìn thấy tất cả, chỉ mỉm cười, không nói gì, để sự dịu dàng ấy lặng lẽ lan ra giữa bữa ăn ấm áp.
Ăn xong, Tiểu Nhi đứng dậy thu dọn bát đũa. Cô bé làm mọi thứ gọn gàng, cẩn thận, như thể muốn kéo dài thêm chút không khí lãng mạn ấy. Hắn cũng đứng lên phụ Tiểu Nhi, đưa tay nhận lấy chồng bát, hai người vô tình chạm mắt rồi lại vội quay đi, cùng bật cười rất khẽ.
Ngoài hiên, nắng đã lên cao hơn. Tiểu Nhi mở cửa sổ, để gió lùa vào mang theo mùi nắng mới. Cô bé dựa vào khung cửa, quay lại nhìn hắn, ánh mắt đong đầy yêu thương…
– Hôm nay… mình làm gì tiếp hả chồng?
Hắn đặt bát xuống, lau tay, rồi bước lại gần.
– Chúng ta đi mua ít đồ cho vợ, để chiều mai vợ còn lên trường nữa chứ.
Tiểu Nhi xua xua tay vội nói.
– Dạ thôi, vợ có đủ đồ trong phòng nội trú rồi ạ, không cần mua thêm gì nữa đâu…
Hắn nháy mắt lém lỉnh, thản nhiên nói khiến Tiểu Nhi mặt mũi đỏ lừ xấu hổ.
– Chồng đưa vợ đi mua áo con, ngực vợ to ra rồi, đâu thể cứ thả rông như ở nhà với chồng khi đến trường được chứ!
Tiểu Nhi nhăn mặt, dậm chân bành bạch tỏ vẻ không chịu.
– Vợ có mặc đàng hoàng mà! Ai nói là vợ không mặc khi ra ngoài chứ? Áo của vợ là áo lót thể thao đó, vừa tiện lúc vận động, mặc bình thường cũng được. Chồng không cần mua thêm đâu, nhiều lắm rồi!
Hắn bật cười trước dáng vẻ phản ứng ấy, đưa tay xoa nhẹ lên đầu cô như trấn an.
– Ừ thì áo thể thao cũng được, nhưng lâu lâu chồng muốn dẫn vợ đi chọn đồ, coi như đổi gió một chút thôi mà.
Tiểu Nhi bĩu môi, nhưng ánh mắt đã bớt căng thẳng. Cô bé quay đi, giả vờ sắp xếp lại mấy thứ trên bàn, giấu nụ cười lấp ló nơi khóe môi.
– Dạ… nhưng chồng không được trêu vợ nữa đâu đó.
Hắn gật đầu ra điều rất nghiêm túc, rồi lại không nhịn được nháy mắt thêm lần nữa. Tiểu Nhi thấy vậy liền quay phắt lại lườm, nhưng cuối cùng cả hai vẫn cùng bật cười, không khí trong nhà đầy chất lãng mạn, tràn ngập yêu thương.
Xong hắn vào phòng lấy điện thoại, bấm số gọi ngay.
– Bác Lương, tí nữa đón tôi và Tiểu Nhi đi mua sắm. Chúng tôi muốn ra ngoài.
Tiểu Nhi nghe hắn gọi điện thì rửa tay quay vào phòng mình, ánh mắt lấp lánh nét hớn hở.
– Vậy vợ đi thay đồ ngay đây ạ…
Hắn cúp máy, quay lại nhìn cô bé vội bước theo.
– Để chồng chọn đồ cho vợ mặc…
Tiểu Nhi chợt dừng bước chân, nhưng rồi vội quay đi, giả vờ chỉnh lại tóc, nhưng hai tai đã đỏ hẳn lên. Cô lầm bầm gì đó không rõ, chỉ nghe được mấy tiếng rất nhỏ. Mặc kệ hắn theo mình vào phòng. Tiểu Nhi đứng trước tủ quần áo, đắn đo một hồi rồi đưa ra những món đồ mình muốn mặc, nhìn hắn thầm dò hỏi ý kiến.
– Vợ mặc bộ này nhé chồng ơi…
Hắn khoanh tay đứng tựa lưng vào tường gật đầu đồng ý. Tiểu Nhi tự nhiên lột bỏ bộ đồ trên người. Hắn dõi theo nhìn cơ thể Tiểu Nhi, cô bé bất chợt khẽ nấc lên một tiếng, đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà, đôi môi há hốc chới với. Trong khoảnh khắc hoảng hốt ấy, cô bé theo phản xạ đưa tay lên, bấu nhẹ vào mái tóc hắn như tìm một điểm tựa, cả người căng ra. Bên dưới cái miệng tham lam của hắn đang dày xéo mút bầu ngực cô bé một cách ngon lành.
– Ôi… Chồng ơi… đừng kích thích vợ nữa… vợ không chịu được đâu… xin chồng đấy!
Hắn mặc kệ cô van xin thống khổ, đôi môi hắn vẫn mút chùn chụt, chiếc lưỡi ma quái của hắn đảo liên hồi hai đầu nhũ hoa của Tiểu Nhi. Lần đầu tiên có người kích thích vào nơi nhạy cảm nhất của mình, Tiểu Nhi chỉ biết nổi hết gai ốc, tay chân mềm nhũn không còn đứng vững nổi. Hắn đổi vị trí mút sang ngực bên kia, Tiểu Nhi lại càng kêu lớn.
– Ui chồng ơi… vợ nhột…
Tiểu Nhi hai tay vò nát mái tóc hắn, đôi chân khuỵu hẳn xuống. Hắn vẫn say mê mút mát bộ ngực Tiểu Nhi, trong khi bàn tay nhẹ nhàng bế cô lên giường. Cơ thể Tiểu Nhi lại lần nữa trần chuồng trước mặt hắn, nằm tơ hơ trên giường, đôi chân cứ nâng lên hạ xuống một cách vô thức, miệng không ngừng rên rỉ. Hai đôi bàn tay Tiểu Nhi hết vò nắm mái tóc hắn lại như muốn lần mò xuống bên dưới, tìm dương vật hắn để cầm nắm như một thói quen.
Hắn chầm chậm lần xuống dưới, lướt nhẹ âm hộ Tiểu Nhi như tò mò xem phản ứng cơ thể của cô bé. Quả nhiên ngón tay bắt đầu cảm nhận rõ cửa mình cô bé dần ướt át. Hắn dừng lại một giây, nhoài lên nhìn sâu vào gương mặt cô bé, Tiểu Nhi như bừng tỉnh, mở to mắt nhìn hắn. Ngón tay hắn đưa lên trước mặt cả hai, hắn cười ranh mãnh rồi từ từ đưa ngón tay vừa sờ soạng âm hộ cô bé vào miệng mình, trước ánh nhìn đang dần mờ dại của Tiểu Nhi như thầm khêu gợi.
Quả nhiên Tiểu Nhi nhăn mũi, với tay kéo vội ngón tay hắn ra, tự mình lau sạch trong sự xấu hổ e ngại.
– Đừng chồng, bẩn lắm…
Hắn nhìn với ánh mắt lả lơi, điềm nhiên trả lời…
– Cơ thể cô vợ bé con của chồng không có cái gì là bẩn cả… đó là cảm xúc khi yêu đấy!
Khi từ “yêu” được thốt ra từ miệng hắn, Tiểu Nhi bỗng thấy tim mình đập hối hả như vừa trúng một cơn nắng gắt. Cảm xúc dâng lên rất nhanh, dù vẫn chưa thể gọi tên hay hiểu trọn vẹn “yêu” là thế nào, cô bé vẫn cảm nhận rõ sự chân thành trong từng cử chỉ âu yếm của hắn. Chính điều đó khiến lòng Tiểu Nhi xao xuyến, hơi thở khẽ rối loạn, đôi môi vô thức mím lại vội vã ngồi thẳng dậy.
Tiểu Nhi vồ vập lao đến, bàn tay bất thần túm chặt lấy dương vật của hắn đang căng cứng trong lớp quần thể thao. Cô há mồm nuốt gọn lấy nó một cách hối hả, chưa từng một lần tìm hiểu hay được ai dạy dỗ, mọi thứ đều theo phản xạ tự nhiên, học hỏi giống như cách hắn đã mút mát âm hộ của cô lúc trước.
Hắn rít lên một tiếng, thở mạnh một hơi dài khoan khoái, miệng hắn há vội ra xuýt xoa khẩn trương. Chiếc lưỡi của Tiểu Nhi hoạt động y như hắn đã làm với cô qua lớp vải quần, kích thích dương vật hắn không chút ngập ngừng.
Thấy sự thống khoái của hắn lộ rõ, Tiểu Nhi ngước lên nhìn hắn một giây, gương mặt cô bé đỏ ửng như ánh nắng chiều rọi tới. Ánh mắt bối rối xen lẫn rung động, Tiểu Nhi rụt rè hỏi nhỏ.
– Chồng… cho vợ làm theo những gì chồng đã làm với vợ nhé…
Hắn cúi xuống nhìn cô bé thật lâu, bàn tay Tiểu Nhi vẫn cầm giữ dương vật hắn, Hắn đưa tay lên, đặt nhẹ lên mu bàn tay cô, siết khẽ.
– Để tối nay đi vợ, giờ chúng ta sắp phải đi rồi… Đêm nay chồng sẽ làm tất cả cho vợ hạnh phúc.
Tiểu Nhi khẽ gật đầu. Cô bé buông tay ra, tim vẫn đập nhanh nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác háo hức, chờ đợi. Cô bé ngước lên nhìn hắn, ánh mắt mềm lại, khóe môi nở một nụ cười e ấp.
– Vậy… vợ chờ… tối nay chồng nhé…
Hắn cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cô, thì thầm âu yếm.
– Chồng… yêu vợ nhiều lắm!
Tiểu Nhi cười rõ tươi, đôi mắt tít lại đầy hạnh phúc.
– Dạ… vợ cũng rất yêu chồng!
Cả hai rời nhau ra, hắn chủ động mặc đồ cho cô. Tiểu Nhi hân hoan lim dim hưởng thụ sự quan tâm chăm sóc của hắn. Sau khi mặc xong chiếc quần yếm thì trang phục cô bé cũng hoàn chỉnh. Hắn nhìn cô một lượt rồi nhẹ nhàng về phòng. Tiểu Nhi vội chạy theo nói vội.
– Để vợ chọn đồ cho chồng được không ạ?
Hắn quay đầu nhìn cô, thoáng bất ngờ rồi mỉm cười.
– Được chứ… thưa cô vợ nhỏ của tôi…
Tiểu Nhi bật cười khanh khách khi được gọi là “cô vợ nhỏ”. Cô bé kéo hắn sang phòng bên kia. Vội vã mở tủ, lựa chọn rất lâu, hết đưa lên ướm thử lại đặt xuống, vẻ mặt chăm chú như đang làm một việc hệ trọng. Thỉnh thoảng lại quay sang hỏi ý kiến, giọng đầy hào hứng.
Cuối cùng, Tiểu Nhi chọn xong, giúp hắn chỉnh lại cổ áo, vuốt phẳng nếp vải. Động tác vụng về nhưng cẩn thận, khiến hắn đứng yên để mặc cô bé loay hoay.
– Xong rồi ạ!
Tiểu Nhi nói trong hứng khởi, lùi lại một bước ngắm nghía thành quả, ánh mắt sáng lên đầy tự hào. Cô bé chọn cho hắn là một chiếc áo form rộng phối cùng quần short túi hộp, trông vừa thoải mái lại vừa trẻ trung, đúng như hình dung của cô trong đầu.
– Chồng mặc bộ này đẹp zai lắm nè…
Tiểu Nhi thích thú reo lên một cách vô tư. Hắn cúi xuống nhìn cô, bật cười nhẹ, đưa tay nắm lấy tay cô. Sau khi cầm lấy chiếc điện thoại của mình bỏ vào trong túi quần.
– Chúng ta xuống tầng chờ thôi…
Tiểu Nhi gật đầu vội chạy nhanh về phòng cũng lấy nhanh điện thoại của mình, sau đó khoác tay hắn đi xuống lầu.
Chẳng bao lâu sau, một chiếc xe taxi màu đen dừng trước cổng căn nhà. Hắn bước lên trước mở cửa, quay lại chìa tay nhìn cô tươi tắn.
– Chúng ta đi thôi…
…
Còn tiếp…
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Em gái nuôi loli |
| Tác giả | Tiểu Thiên |
| Thể loại | Truyện sex ngắn |
| Phân loại | Truyện Loli, Truyện sex phá trinh |
| Tình trạng | Update Phần 4 |
| Ngày cập nhật | 12/01/2026 05:46 (GMT+7) |