Truyện sex ở trang web truyensexhay.org tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Tôi đã ngoại tình dễ dàng như thế » Phần 9

Tôi đã ngoại tình dễ dàng như thế - Tác giả Cô vợ Hà Nội


Update Phần 9

Phần 9

6h45 sáng.

Ánh sáng đầu ngày len qua khe rèm cửa, chiếu những tia nắng nhạt lên nền nhà. Hà Nội đã thức dậy, và căn nhà nhỏ của Nam Hương cũng vậy.

Tiếng nước chảy từ phòng tắm vang lên nhẹ nhàng. Mùi kem đánh răng, mùi sữa rửa mặt, và cả tiếng bàn chải đánh răng chạm vào thành ly như mọi ngày. Mọi thứ đều đúng nhịp sống thường lệ. Nhưng trong lòng họ – là một nếp gấp mới, chưa ai dám chạm vào.

Nam ngồi bên bàn ăn. Ánh sáng chiếu một vệt dài lên cốc cà phê đen không đường. Anh cầm muỗng khuấy nhẹ, nhìn chất lỏng xoay vòng, không thực sự nghĩ gì hoặc có thể đang nghĩ rất nhiều, đến mức chẳng còn rõ nữa.

Hương bước ra từ phòng ngủ, tóc vẫn ẩm một chút, mặc áo sơ mi trắng bên ngoài chiếc váy ngủ. Cô rót nước lọc, mở tủ lấy sữa, chuẩn bị bữa sáng. Không nhìn anh ngay.

Nam liếc nhìn cô từ phía sau cốc cà phê. Dáng đi vẫn vậy. Mái tóc vẫn mềm. Nhưng ánh mắt khi lướt qua nhau hôm nay đã khác: Không còn là cái nhìn vô thức của vợ chồng quen hơi, mà là cái nhìn giữa hai người đang lúng túng đi lại trên vùng đất đã bị xới tung.

Một lúc sau, họ ngồi ăn đối diện nhau. Hương đặt miếng bánh mì lên đĩa của anh vẫn đúng tay, đúng thói quen rồi ngước lên. Họ nhìn nhau trong vài giây.

Ánh mắt đó… không lạc lõng, cũng không lạnh.

Chỉ là đầy ý thức rằng mình đang nhìn một người đã có lúc rời khỏi mình, thật sự. Nam mỉm cười nhẹ, không thành tiếng. Hương cũng gật đầu, như để đáp lại.

Cả hai vẫn còn ở đây. Vẫn ăn cùng bàn. Nhưng ai cũng biết: Từ giờ, mọi ánh nhìn đều sẽ có lớp trầm mới của trải nghiệm, tổn thương, và… thỏa hiệp.

Nam đứng dậy sớm hơn mọi hôm, khoác áo, chuẩn bị đi làm. Hương đi theo, đứng ở cửa tiễn anh.

Không hôn má. Không ôm. Chỉ là một cái nhìn lặng lẽ, kéo dài một nhịp lâu hơn thường lệ.

– Hương: Anh đi cẩn thận…
– Nam: Ừ… Em nghỉ ngơi thêm đi…

Cánh cửa đóng lại. Không tiếng thở dài, nhưng lòng ai cũng thở mỏi. Một buổi sáng bình thường. Chỉ khác là… họ đã biết rõ: Bình thường không còn nghĩa là như trước nữa.

8h sáng – Công trình quận Hoàng Mai…

Nắng lên nhẹ. Tiếng máy trộn, tiếng người gọi nhau, tiếng búa va vào sắt… tất cả dội vào tai Nam như một bản hòa âm quen thuộc. Nhưng hôm nay, anh không còn thực sự nghe được gì.

Nam bước qua dãy giàn giáo, kiểm tra vài hạng mục, gật đầu, ghi chú, rồi gọi đội trưởng tổ thợ lại:

– Nam: Anh Tư, em bàn giao phần nước thoát cắt đục đường điện đến hôm nay thôi. Em sẽ vắng mấy ngày tới, có gì gấp thì cứ gọi. Em sắp xếp người thay rồi…

Anh Tư nhìn Nam hơi lạ:

– Anh tư: Ổn chứ chú? Dạo này nhìn mặt trầm quá…

Nam cười nhạt:

– Nam: Không sao. Em chỉ cần… yên một chút…

Không ai hỏi thêm. Không khí công trình vẫn ồn ào phía sau lưng. Nhưng khi Nam quay lưng rời đi, trong lòng anh là một khoảng lặng rất lớn đủ để anh biết: Hôm nay, mình không đến đây vì công việc. Mà để có cớ rời xa ánh mắt Hương vào buổi sáng.

Trên xe, tay anh mở màn hình điện thoại. Dừng lại trước cái tên “Dũng” người từng chỉ là một mối quan hệ xã giao, rồi dần trở thành một vết cắt nhỏ nhưng sâu vào cuộc hôn nhân của anh.

Nam nhắn:

– Nam: Rảnh không? Ra quán cafe ở lý thường kiệt. Tôi muốn hỏi chuyện hôm qua…

Chưa đầy 2 phút sau, Dũng trả lời:

– Dũng: 15 phút nữa, tôi tới…

9h02 sáng – Quán cà phê góc phố Lý Thường Kiệt…

Dũng đến đúng giờ. Không bắt tay. Không rào trước đón sau. Chỉ kéo ghế và ngồi xuống đối diện Nam. Trên bàn là hai ly đen đá không sữa, không đường, giống nhau đến lạ.

Nam là người mở lời trước.

– Nam: Tôi muốn biết… chính xác chuyện đã diễn ra giữa hai người trưa hôm qua…

Dũng im lặng vài nhịp. Rồi ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Nam:

– Dũng: Chúng tôi gặp nhau lúc 12h30. Ở khách sạn mà tôi đã nhắn cho anh. Cô ấy không nói nhiều. Nhưng… ánh mắt thì rất rõ. Không giấu. Không né…

Nam không ngắt lời. Chỉ siết nhẹ chiếc thìa trong tay.

Dũng nói tiếp:

– Dũng: Chúng tôi… đã ngủ với nhau. Nhưng không vồ vập. Không hoang dại. Chỉ là… chậm, rất chậm. Giống như hai người đã biết cơ thể nhau từ trước, và đang quay lại nơi từng quen thuộc…

Không khí giữa họ đặc quánh. Nam hỏi, giọng vẫn đều nhưng trầm:

– Nam: Cô ấy chủ động?

Dũng gật. Không ngần ngại:

– Dũng: Cô ấy bước tới. Đặt tay lên ngực tôi. Rồi tự mình cởi khuy áo. Không nói gì. Tôi hiểu hôm đó cô ấy không đến để được thỏa mãn. Mà để được chạm vào phần con người trong cô đã ngủ yên quá lâu…

Nam nhắm mắt lại một giây.

Dũng nhìn anh, chậm rãi:

– Dũng: Cô ấy không phản bội anh, Nam. Cô ấy chỉ đang đi tìm lại một phần đàn bà mà chính anh dù không cố ý hay đã bỏ quên.

Nam thở dài. Lồng ngực nhấp nhô nhẹ.

– Nam: Sau đó… có lời nào giữa hai người không?
– Dũng: Cô ấy chỉ nói một câu trước khi rời đi…
– Nam: Câu gì?

Dũng nhìn anh, giọng gần như thì thầm:

– Dũng: Nếu anh ấy biết em vừa khóc trong vòng tay người khác, liệu anh ấy còn có thể ôm em vào lòng nữa không?

Nam gục nhẹ đầu xuống bàn tay mình. Không có giận dữ. Không nước mắt.

Chỉ có một vết xước lặng sâu bên trong nơi anh biết, cô ấy vẫn yêu anh. Nhưng cũng đang rời xa anh từng chút một, theo cách buồn nhất: Lặng lẽ.

Nam nhìn đi chỗ khác. Trong lòng là một thứ không thể gọi tên. Không phải giận. Không phải tủi. Mà là một sự thừa nhận âm thầm rằng: Anh đã để điều này xảy ra và giờ phải chịu đựng nó với tư cách một người đàn ông vẫn còn yêu.

Anh quay lại, hỏi thêm:

– Nam: Cậu còn định ở Hà Nội bao lâu?

Dũng suy nghĩ một chút.

– Dũng: Tôi còn công việc ở đây cần giải quyết, thứ 2 tuần sau tôi sẽ đi. Nhưng nếu có lý do… tôi có thể dời lịch lại vài ngày?

Nam hơi gật đầu. Một cái gật không rõ là đồng thuận hay cảnh báo.

– Nam: Tôi không cấm cậu. Nhưng tôi cần biết để chuẩn bị cho chính mình…

Dũng nhìn Nam, ánh mắt lần đầu có chút xót xa:

– Dũng: Anh có biết không, Nam… Nếu một người đàn ông vẫn còn giữ được bình tĩnh như anh sau tất cả, thì tôi nghĩ… người phụ nữ ấy vẫn còn muốn quay về với anh.

Nam cười. Nhưng nụ cười đó không hẳn là vui.

– Nam: Tôi bình tĩnh không phải vì tôi mạnh. Chỉ là… tôi muốn nếu Hương có chọn rời xa, thì đó là quyết định cô ấy đi trong yên lặng chứ không phải vì tôi đẩy cô ấy đi…

Nam ngồi dựa vào lưng ghế, ly cà phê trong tay đã nguội từ lâu. Dũng ngồi đối diện, gương mặt điềm tĩnh, giọng nói vẫn chậm rãi, đều đều như mọi khi nhưng lần này, ẩn dưới mỗi chữ là một điều gì đó khiến Nam không thể rời mắt.

– Dũng: Tôi nghĩ đã đến lúc phải dàn xếp lại mọi thứ, cho Hương… cho cả anh và tôi.

Nam không nói gì. Ánh mắt chỉ hơi động nhẹ. Dũng hiểu điều đó là đồng nghĩa với: Nói tiếp đi.

– Dũng: Chúng ta đều đang đứng ở giữa. Cô ấy không thuộc hẳn về ai, nhưng cả hai ta đều không thể rời đi. Vậy nên… nếu cứ im lặng, mọi thứ sẽ rạn nứt theo cách tồi tệ nhất…

Nam gật nhẹ, như một cái thở dài không thành tiếng. Dũng đặt ly xuống, hai tay đan vào nhau, chậm rãi nói tiếp:

– Dũng: Tôi có một cách, nhưng… cần anh đồng ý…

Nam nhìn thẳng vào mắt Dũng, ánh nhìn nửa nghi ngờ, nửa chuẩn bị cho một thứ gì đó vừa ngược với lòng tự trọng, vừa hợp lý một cách tàn nhẫn.

Dũng không né tránh:

– Dũng: Tôi muốn… mọi người ở công ty Hương nghĩ rằng tôi và anh thân nhau. Rất thân. Đến mức, nếu tôi hay ghé nhà anh, hay gặp Hương, thì chẳng ai thấy bất thường…

Nam nhíu mày. Không gay gắt. Nhưng rõ ràng.

– Nam: Ý cậu là… biến tôi thành một lớp vỏ bảo vệ cho mối quan hệ của hai người?

Dũng thở ra, không phủ nhận.

– Dũng: Tôi biết nó không đẹp. Nhưng nếu không có một lớp ngoài để ngăn những con mắt kia… Hương sẽ không thể sống nổi giữa nơi đầy lời đồn.

Một khoảng lặng trôi qua. Trong lòng Nam có gì đó đang gợn lên như một dòng nước lặng bỗng bị gió khuấy, Vừa tổn thương. Vừa ngờ vực. Vừa không thể phủ nhận… rằng Dũng có lý.

Dũng nhìn Nam thêm một giây, rồi rút ra tờ giấy mời nhỏ:

– Dũng: Chiều thứ Bảy này, công ty Hương tổ chức một bữa tiệc ngoài trời, kiểu họp mặt nội bộ. Tôi muốn anh đi cùng tôi. Không cần phải diễn gì nhiều. Chỉ cần… ở bên tôi, đúng kiểu anh em lâu năm…

Nam nhìn tấm thiệp màu kem nhạt đặt trên mặt bàn. Một bữa tiệc đơn giản. Nhưng với anh lúc này… nó giống như một buổi “đi xem lại hôn nhân của chính mình” từ vai khách mời.

– Nam: Và cậu sẽ thoải mái ở bên cô ấy… trước mặt những người khác, mà không ai nghi ngờ? – Nam hỏi, giọng không sắc, nhưng đau.

Dũng không đáp ngay. Một lúc sau mới nói, khẽ khàng hơn bao giờ hết:

– Dũng: Không phải để khoe khoang. Chỉ là… để cô ấy bớt sợ. Sợ người ta nhìn thấy điều cô ấy chưa từng dám gọi tên. Sợ bị lột trần bằng những lời xì xào trong hành lang.

Nam gật đầu, chậm rãi. Như người chấp nhận cầm vào một nhát dao không vì thua, mà vì muốn giữ lại điều gì đó khỏi vỡ nát.

Gió cuối chiều thổi qua những nhành cây khô xào xạc ngoài khung cửa. Một người đàn ông đang yêu vợ. Một người đàn ông đang yêu người vợ ấy. Còn người phụ nữ ở giữa có thể đang ngồi đâu đó, lặng lẽ nhìn đồng hồ và không biết rằng hai người đàn ông cô yêu nhất đang thương lượng để giữ lại trái tim cô, theo một cách mà chẳng ai thực sự thắng.

Nam gật đầu.”Tôi sẽ đi.”

Tối hôm đó Nam mở cửa bước vào. Đèn bếp còn sáng, bữa tối đã dọn xong từ lâu, nhưng không ai đụng đến. Trong phòng khách, Hương đang ngồi trên sofa, mặc chiếc áo len mỏng, mái tóc xõa xuống vai, gương mặt không trang điểm đẹp nhưng mỏi mệt.

Cô quay lại khi nghe tiếng cửa mở. Ánh mắt hai người gặp nhau một giây. Không ai nói “về rồi à?”. Không ai hỏi “ăn cơm chưa?”.

Chỉ có một thứ rất mong manh đang lặng lẽ di chuyển giữa họ như lớp sương mỏng trên mặt kính buổi sớm: Có thể lau đi, nhưng vẫn để lại dấu. Hương là người mở lời trước.

– Hương: Em nghe Dũng nói… anh sẽ đến buổi tiệc chiều thứ Bảy.

Nam không ngạc nhiên. Anh chỉ tháo đồng hồ, đặt lên bàn.

– Nam: Cậu ta nói với em rồi à?

Hương gật.

– Hương: Bọn em cũng đã trao đổi trước… Về cách để mọi chuyện bớt khó xử.

Nam ngồi xuống, không đối diện, mà chếch góc 45 độ như thể muốn giữ lại một chút khoảng cách đủ để không đối đầu, nhưng cũng không trốn tránh.

Hương nhìn anh, giọng nhẹ nhưng không hẳn mềm:

– Hương: Em muốn anh đồng ý…

Một câu nói ngắn. Không giải thích. Không rào đón. Không diễn đạt lại bằng những cụm từ dễ nghe như “để em đỡ mệt mỏi” hay “chỉ là hình thức thôi”. Cô nói như người đã suy nghĩ rất kỹ, và không còn muốn che giấu nữa.

Nam ngẩng lên. Ánh mắt không sắc, nhưng sâu.

– Nam: Em nghĩ anh dễ chấp nhận chuyện đó đến vậy sao?

Hương cười nhẹ. Nụ cười mệt. Không phải mỉa mai mà là nỗi buồn của người đàn bà hiểu rằng, mọi quyết định mình đưa ra giờ đây, dù đúng hay sai, đều sẽ làm tổn thương một người.

– Hương: Không. Em không nghĩ vậy. Nhưng em tin… nếu có ai đủ bản lĩnh để chịu đựng được điều đó mà vẫn giữ được sự tử tế, thì là anh…

Nam im lặng. Tay anh đặt trên đầu gối, siết lại. Có một khoảng lặng trôi qua giữa hai người, như thể căn phòng vừa đóng cửa để gió không lọt vào nhưng lạnh vẫn đang ở lại.

Một lúc sau, Nam hỏi:

– Nam: Vậy… giữa em và Dũng, hiện tại là gì?

Hương không trả lời ngay. Cô cúi xuống, vuốt nhẹ tay áo, rồi ngẩng lên:

– Hương: Là một phần mà em không còn đủ sức để giấu nữa. Nhưng em vẫn ở đây. Với anh. Không phải vì trách nhiệm. Mà vì… em chưa thể buông tay…

Nam nhìn cô. Có quá nhiều thứ anh muốn hỏi, muốn hét lên, muốn khóc vì. Nhưng cuối cùng, chỉ là một câu ngắn:

– Nam: Được. Anh sẽ đi…

Hương nhìn Nam, trong ánh mắt có cả biết ơn, lẫn tội lỗi. Cô không tiến đến. Không ôm anh. Vì cả hai đều biết lúc này, mọi va chạm đều dễ vỡ.

Đêm hôm đó, họ ăn tối đối diện nhau. Không ai nói nhiều. Nhưng thỉnh thoảng, khi Nam ngẩng lên ánh mắt Hương đã lẩn tránh. Như thể… cô đang tránh nhìn vào chính bản thân mình.

Bạn đang đọc truyện Tôi đã ngoại tình dễ dàng như thế tại nguồn: http://truyensexhay.org/toi-da-ngoai-tinh-de-dang-nhu-the/

Chiều tối thứ Bảy. Khuôn viên sân vườn một resort ngoại thành Hà Nội…

Trời nhiều mây, nắng nhạt, gió vừa đủ mát để ai cũng thấy dễ chịu. Những chiếc bàn dài bày tiệc buffet, nhân viên công ty Hương trò chuyện rôm rả, phần lớn đều đã uống chút rượu vang. Không khí mang vẻ “gia đình” đúng kiểu một sự kiện nội bộ.

Nam bước vào khuôn viên cùng Dũng.

Ánh mắt nhiều người lập tức đảo về phía họ. Dũng chủ động khoác nhẹ vai Nam, nửa đùa nửa thật:

– Dũng: Đây là ông anh mà tôi hay kể đấy. Anh Nam, chồng Hương…

Vài người cười. Một cô đồng nghiệp tầm tuổi Hương cười tít mắt:

– Đồng nghiệp: Hèn gì dạo này thấy anh Dũng với chị Hương gặp nhau suốt, té ra có “đầu mối” thế này!

Mọi người cười. Có người trêu nhẹ, có người chỉ gật gù kiểu “à, thì ra thế”.

Và thế là lớp vỏ đã được dựng lên Nam là bạn thân Dũng, là chồng Hương, là “cầu nối” chính thống. Và vì thế, bất kỳ sự thân thiết nào giữa Dũng và Hương cũng bỗng chốc trở nên… “bình thường”.

Nam mỉm cười đúng mực. Gật đầu đúng chỗ. Tay cầm ly vang nhưng chưa uống giọt nào.

20 phút sau. Bên bàn tiệc…

Hương xuất hiện. Váy xanh nhạt, mái tóc uốn nhẹ, trang điểm rất nhẹ nhưng đủ để ai cũng nhận ra: Cô hôm nay muốn đẹp. Không phải để nổi bật mà để không bị mờ. Ánh mắt Nam và Hương chạm nhau đúng 1 giây.

Không ai gật đầu. Không mỉm cười. Nhưng chính 1 giây đó khiến Nam như bị lột hết phòng bị trong lòng.

Hương bước về phía mọi người, tự nhiên, vừa phải. Dũng đứng dậy, cười và đưa tay mời cô ngồi bên cạnh không quá thân mật, nhưng đủ để thấy sự gần gũi. Nam ngồi đối diện.

Ba người cùng bàn. Câu chuyện xoay quanh công việc, đồng nghiệp, vài trò đùa lặt vặt. Ai cũng thấy: Họ hòa hợp.

Chỉ có người trong cuộc mới hiểu: Mỗi câu nói đều là một phép đo khoảng cách. Một khoảnh khắc ngắn khi ai cũng đang cười…

Hương cúi xuống rót rượu cho Dũng, tay hơi run. Cô đặt chai xuống, vô thức nhìn sang Nam. Nam đang nhìn cô. Không trách móc. Không hờn dỗi.

Chỉ là ánh mắt của một người đã không còn biết mình đang đứng trong vai gì nữa: Chồng. Bạn của người thứ ba. Hay người đang cố gắng làm tất cả để giữ lại một điều mà chính anh cũng không còn dám gọi tên là hạnh phúc.

Hương quay đi. Cô rót rượu vào ly mình, uống một ngụm, mắt đỏ hoe.

19h45 – Khuôn viên tiệc, ánh sáng dịu buông từ đèn trang trí. Mọi người đã ăn uống xong, không khí giờ chuyển sang phần “giao lưu” đúng nghĩa. Tiếng nhạc nhẹ vang lên. Mấy nhóm nhỏ đứng rải rác khắp khuôn viên trò chuyện, cười đùa, nhấm nháp rượu vang.

Dũng bước đến gần Hương và Nam, tay cầm ly champagne, nở nụ cười nhẹ như không:

– Dũng: Hai người đứng góc này nãy giờ rồi đấy. Hương, đưa anh Nam đi vòng vòng gặp mọi người đi. Có cả chị trưởng phòng hành chính hỏi “chồng Hương đâu” kìa…

Nam đứng cạnh, hơi xoay ly vang trong tay. Anh không nói gì, nhưng nghe rõ từng chữ.

Hương quay sang, mỉm cười nhìn Nam:

– Hương: Đi nhé? Không mất nhiều thời gian đâu…

Nam gật nhẹ. Cử chỉ đúng mực, vừa đủ giữ vai một người chồng “được yêu quý”. Dẫu trong lòng, anh thấy mình như một phần đạo cụ của buổi diễn lặng lẽ, nhưng không thể thiếu.

20h00 – Vòng giao lưu…

Hương dẫn Nam đi qua các nhóm đồng nghiệp: Những người quen, những người lạ, những gương mặt từng thấy trong vài lần tiệc trước. Nhưng hôm nay, Nam cảm nhận rõ: Mọi lời khen, mọi ánh nhìn đều mang thêm một lớp “hiểu ngầm” mà trước đây không có.

– Đồng nghiệp: Chị Hương may ghê, chồng thân với cả sếp thế này!
– Đồng nghiệp: Cái gì cũng tiện, vừa là anh em thân thiết, vừa là gia đình kiểu mẫu luôn ha!

Nam mỉm cười. Cái cười của người biết rõ mình đang nghe lời khen dành cho một phiên bản của chính mình mà anh không chắc có còn tồn tại.

Rồi họ dừng chân ở khu vực trung tâm nơi Dũng đang đứng với một nhóm đồng nghiệp…

Dũng thấy Hương và Nam, liền nâng ly chào từ xa, ánh mắt lướt qua Nam đầy tự nhiên. Một cô nhân viên nhanh nhảu nói:

– Đồng nghiệp: Sếp Dũng, Hương tới rồi kìa. Mọi người đang đợi “đôi bạn thân” của công ty mà!

Mọi người cười. Ai đó đẩy nhẹ Hương về phía Dũng. Cô hơi ngại, nhưng cũng bước lại. Dũng đưa tay ra như một động tác rất “tròn vai”, đặt nhẹ lên khuỷu tay Hương để “chào đón”. Chỉ vài giây sau, họ đã đứng gần nhau khoảng cách ngắn hơn thường lệ, đủ để ai cũng thấy họ rất thân thiết. Rất tự nhiên. Rất hợp…

Nam đứng phía sau, chỉ cách vài bước chân, nhìn thấy hết Không có cái ôm. Không có tay trong tay. Nhưng ánh mắt Dũng khi nhìn Hương là ánh mắt đàn ông nhìn người phụ nữ mà mình đã từng chạm vào bằng tất cả những phần mềm yếu nhất. Hương cũng không tránh. Cô không nhìn Nam. Không hề.

Nam nhìn vào cái chạm khẽ trên cánh tay Hương, nhìn ánh mắt không che giấu của Dũng. Không ghen mà như một chiếc gương vừa bị đặt trước sự thật. Không méo mó, không màu sắc. Chỉ là: Rõ ràng. Anh uống một ngụm vang. Đắng. Cổ họng khô lại dù trong ly vẫn còn đầy.

Hương quay lại, bước về phía Nam sau 5 phút…

– Hương: Mọi người dễ mến ha – cô nói, như thể chỉ để nói.

Nam gật, mắt nhìn về phía đám đông:

– Nam: Ừ. Diễn cũng tốt…

Giọng anh nhẹ. Không châm chọc. Không lạnh. Nhưng là sự thật trần trụi. Hương hơi khựng lại. Cô biết anh đã thấy. Và rồi… họ cùng im lặng đi bên nhau, dọc theo hàng đèn dây treo trên cây…

Xung quanh rộn ràng tiếng nói cười.

Nhưng bên trong mỗi bước chân, là một tiếng thở dài không cất thành lời. Vai trò hôm nay đã hoàn thành.

Nhưng cái giá để giữ hình ảnh là một người chồng đang dần biến thành nhân chứng của chính cuộc hôn nhân mình.

Gần cuối buổi tiệc – 20h40…

Không khí bắt đầu vơi dần sự sôi nổi. Mọi người chia nhỏ thành từng nhóm rời rạc, nói chuyện nhẹ hơn. Dũng rót thêm một ít vang vào ly Nam, rồi nghiêng người, nói rất nhỏ, giọng trầm xuống như một lời mời bình thản:

– Dũng: Tối nay tôi và Hương sẽ nghỉ lại. Tôi đã đặt khách sạn rồi, một chỗ đủ yên tĩnh, không xa. Anh muốn biết… khi cô ấy buông hết những rào chắn, cảm xúc thật của cô ấy sẽ thế nào không?

Nam không đáp. Không giật mình. Không nhíu mày. Chỉ nhìn vào ly rượu, như đang soi thứ gì rất nhỏ bên trong hoặc đang tìm lại chính mình từ một chiều sâu nào đó. Một nhịp im lặng trôi qua.

Dũng đặt tờ giấy gấp đôi xuống bàn. Đơn giản. Chỉ có tên khách sạn, địa chỉ, và số phòng.

– Dũng: Không cần trả lời. Nhưng nếu anh muốn biết… thì anh có thể tự tới…

Lát sau – Nam bước đến chào mọi người. Anh cười nhạt với một vài đồng nghiệp, nói đơn giản:

– Nam: Mình có việc riêng, xin phép về trước. Dũng đưa Hương về giúp nhé?

Không ai nghi ngờ. Tất cả đều gật gù. Dũng chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt nhìn Nam thoáng hiện một điều gì đó không phải đắc thắng mà như thử thách cuối cùng.

21h15 – Trên xe taxi, Nam một mình giữa thành phố. Ánh đèn đường loang loáng qua kính, chiếu lên khuôn mặt đã quá mỏi. Ngã ba thứ ba, đáng lẽ phải rẽ về nhà. Anh không bảo tài xế rẽ.

21h35 – Trước khách sạn nhỏ, đèn vàng dịu…

Chiếc xe dừng lại, im lặng như hòa vào màn đêm. Nam không xuống xe…

Chỉ ngồi đó, từ ghế sau nhìn ra…

Tầng ba. Cửa sổ có rèm kéo hờ. Ánh sáng mờ màu hổ phách rọi ra khe rèm dịu và đủ để biết rằng: Ai đó đang ở trong đó.

Nam không biết là Dũng đã đi chưa, hay họ còn đang nói chuyện, hay… đã bắt đầu gần gũi ở góc nào trong bữa tiệc. Nhưng anh không cần biết. Vì điều đang diễn ra trong lòng anh lúc này còn trần trụi hơn bất cứ điều gì có thể nhìn thấy bằng mắt. Đó là cảm giác… mình đang dần biến mất trong một câu chuyện mà chính mình từng là người viết chương đầu tiên.

Nam tựa đầu vào ghế. Mắt mở. Lòng trống. Không một giọt nước mắt rơi ra. Nhưng ngực nhói. Không ai nói với anh rằng im lặng có thể đau đến thế. Anh ngước lên. Ánh đèn nơi ô cửa vẫn chưa tắt. Có thể giờ này Hương đang cười. Có thể cô đang gọi tên ai đó. Hoặc chỉ là để ai đó vuốt tóc.

Nam quay mặt đi. Không nhìn nữa. Không phải vì ghen. Mà vì anh biết: Mình không còn là nơi cô trở về sau những đêm như thế.

Ngồi trong xe, một cuộc đấu tranh nội tâm khốc liệt xảy ra. Một nửa nhân cách bảo Nam về nhà đi, còn một nữa nhân cách bảo Nam hãy lên khách sạn đi. Cuộc đấu tranh giống như phe thiện và phe ác, hai bên rằng co từng chút một. Cuối cùng sự táo bạo đã chiến thắng. Nam mở cửa xe, bước dứt khoát vào khách sạn để chờ cặp đôi uyên ương kia tới…


Còn tiếp…

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Thông tin truyện
Tên truyện Tôi đã ngoại tình dễ dàng như thế
Tác giả Cô vợ Hà Nội
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Truyện bú cặc, Truyện bú lồn, Truyện móc lồn, Truyện NTR, Truyện sex ngoại tình
Tình trạng Update Phần 9
Ngày cập nhật 25/01/2026 05:55 (GMT+7)

Mục lục truyện của Tác giả Cô vợ Hà Nội

Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top 100 truyện sex hay nhất

Top 4: Cô giáo Mai
Top 5: Cu Dũng
Top 14: Số đỏ
Top 22: Thằng Đức
Top 25: Gái một con
Top 30: Thằng Tâm
Top 41: Cô giáo Thu
Top 43: Vụng trộm
Top 52: Xóm đụ
Top 66: Diễm
Top 72: Tội lỗi
Top 74: Dì Ba
Top 76: Tình già
Top 77: Tiểu Mai
Top 79: Bạn vợ
Top 85: Mợ Hiền
Top 90: Tuyết Hân